Giỏ hàng

THÔNG ĐIỆP TỈNH THỨC SỐ 221

THÔNG ĐIỆP TỈNH THỨC SỐ 221

Gia đình là tập hợp những linh hồn mang sợi dây nghiệp chặt chẽ với nhau. 

Con cái kiếp này có thể là cha mẹ kiếp xưa. 
Anh chị em kiếp này có thể là bạn bè, đối tác, bạn đời kiếp trước. 

Mỗi linh hồn khi đến với cuộc đời này đều chọn cho mình một vai diễn. Gọi là diễn bởi vì tất cả đều không nhìn thấy được mình là ai. Bị hoà lẫn với nhân vật mà mình đang đóng (cha, mẹ, anh, chị, em, vợ, chồng,…). Và nhập tâm nghĩ mình là nhân vật ấy. 

Sự quên đi ký ức về tiền kiếp là một món quà lớn đối với con người hiện tại. Vì nếu nhớ được kiếp trước người này tệ với mình, nhớ được người thân kiếp này từng là người mình yêu hay ghét kiếp trước, nhớ được người này nợ mình cái gì,… mà bản thân không đủ từ bi và trí tuệ thì sẽ tạo thành mớ hỗn độn. Không đóng được trọn vẹn vai diễn nào cả. 

Biết là diễn nhưng đã chọn phân vai trong kiếp này là như vậy nên chúng ta vẫn phải diễn cho tròn vai diễn của mình. Cha mẹ diễn tròn vai cha mẹ, con cái và anh chị em cũng diễn tròn vai diễn của mình. 

Vì suy cho cùng cái nhân duyên kéo chúng ta đầu thai chung vào một gia đình nào đó là bởi trong những kiếp trước diễn chưa tròn vai. Nay đầu thai để diễn lại cho trọn vẹn. 

Mỗi linh hồn là tự do và độc lập. Linh hồn không của ai cả. Linh hồn không thuộc về cha mẹ hay bạn đời. Bản chất của linh hồn là tự do. Vậy nên dù diễn vai nào cũng cần hiểu điều này để không bị ràng buộc bởi cái tôi muốn sở hữu người khác. 

Bản thân muốn được tự do thì cũng cần trao cho người khác sự tự do. 

Việc giúp đỡ nhau cũng vậy. Không ai có nghĩa vụ phải giúp đỡ ai cả. Mọi sự đều nên là tự nguyện và nếu được nhận thì nên biết ơn chân thành. Không nên ép buộc nhau bằng nghĩa vụ và trách nhiệm. Điều đó gây ra sự mệt mỏi và đau khổ cho đôi bên. 

Tỉnh thức là thoát khỏi vai diễn của mình. Không để cho cảm xúc của vai diễn ảnh hưởng. Nhưng vẫn quan sát và làm trọn những việc còn dở dang. 

Minh Tịnh

Facebook Instagram Youtube
backtotop backtotop